“Kỷ Mặc, ngươi suýt nữa đã làm hỏng đại sự rồi. Ta còn chưa tính sổ với ngươi” Sở Dương lạnh lùng liếc hắn một cái nói: “Không bị người của mình bắn tên nhầm mà chết, số của ngươi cũng có thể coi là đỏ rồi. Sau này nếu như còn hành động một cách vô kỉ luật như vậy thì phải tự chịu trách nhiệm về những hậu quả xảy ra”.
Kỷ Mặc xoa xoa đầu, cười đau khổ.Tự biết đuối lý, không dám nhiều lời.
“Ngươi nói chuyện với tên kia là ý gì vậy? Ta nghe không hiểu?” Sở Dương hỏi.
Sở Dương tự hỏi chính mình, những gì đã trải qua trước kia cũng đã vô cùng đã nhiều rồi, thế nhưng lại không hiểu Kỷ Mặc nói gì, điều này làm Sở Ngự Tòa rất buồn bực.
Từ đầu tới giờ, Sở Dương chỉ nghe hiểu câu “Địch vũ, thỉnh nhục ẩu”, còn đối với những cái khác, chỉ cảm thấy xấu hổ vì bản thân thấp kém.
“Cái đó có nghĩa gì…” Kỷ Mặc cười gượng: “Ta cũng trong cái khó ló cái khôn, bản thân cũng chẳng hiểu bản thân mình nói gì, không ngờ nói cho tên ấy choáng váng đến vậy…”
“Phì…” Sở Dương bị sặc, cười gượng nói: “Đột nhiên gặp phải loại ngôn ngữ khác người như vậy, e rằng bất kể là ai gặp phải lần đầu cũng sẽ phản ứng như vậy… ngươi… ngươi cũng thật khá”.
Đối với điều này, Sở Dương thực sự không còn lời nào để nói.
đồng tâm
ReplyDeletegame mu
cho thuê nhà trọ
cho thuê phòng trọ
nhac san cuc manh
số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
văn phòng luật
tổng đài tư vấn pháp luật
dịch vụ thành lập công ty trọn gói
“Kỷ Mặc, ngươi suýt nữa đã làm hỏng đại sự rồi. Ta còn chưa tính sổ với ngươi” Sở Dương lạnh lùng liếc hắn một cái nói: “Không bị người của mình bắn tên nhầm mà chết, số của ngươi cũng có thể coi là đỏ rồi. Sau này nếu như còn hành động một cách vô kỉ luật như vậy thì phải tự chịu trách nhiệm về những hậu quả xảy ra”.
Kỷ Mặc xoa xoa đầu, cười đau khổ.Tự biết đuối lý, không dám nhiều lời.
“Ngươi nói chuyện với tên kia là ý gì vậy? Ta nghe không hiểu?” Sở Dương hỏi.
Sở Dương tự hỏi chính mình, những gì đã trải qua trước kia cũng đã vô cùng đã nhiều rồi, thế nhưng lại không hiểu Kỷ Mặc nói gì, điều này làm Sở Ngự Tòa rất buồn bực.
Từ đầu tới giờ, Sở Dương chỉ nghe hiểu câu “Địch vũ, thỉnh nhục ẩu”, còn đối với những cái khác, chỉ cảm thấy xấu hổ vì bản thân thấp kém.
“Cái đó có nghĩa gì…” Kỷ Mặc cười gượng: “Ta cũng trong cái khó ló cái khôn, bản thân cũng chẳng hiểu bản thân mình nói gì, không ngờ nói cho tên ấy choáng váng đến vậy…”
“Phì…” Sở Dương bị sặc, cười gượng nói: “Đột nhiên gặp phải loại ngôn ngữ khác người như vậy, e rằng bất kể là ai gặp phải lần đầu cũng sẽ phản ứng như vậy… ngươi… ngươi cũng thật khá”.
Đối với điều này, Sở Dương thực sự không còn lời nào để nói.